Đạo Tình

Đạo Tình

Nếu ngôn tình thường là những cơn mưa phùn nhẹ nhàng thấm vào lòng người, thì "Đạo Tình" lại là một cơn bão sa mạc — cuốn phăng mọi thứ đi qua, để lại sau lưng cát bụi và những vết xước không lành.

Chu Ngọc không viết một câu chuyện tình yêu theo lối mòn. Bà ném người đọc vào giữa một thế giới ngầm đầy dao găm và tiền bẩn, nơi tình yêu không phải là thứ được trao tặng dịu dàng, mà là thứ bị giành giật, bị đánh cắp, giống hệt cái tên của tác phẩm.

Nam chính — Tề Mặc — không phải kiểu người tốt bạn vẫn quen gặp trong ngôn tình. Hắn không dịu dàng che chở, không kiên nhẫn chờ đợi trái tim ai đó mở cửa. Hắn là bóng tối tự bước ra từ chính bóng tối, máu lạnh đến mức khiến người ta rùng mình, và tàn nhẫn theo kiểu khiến độc giả vừa ghét vừa không thể rời mắt. Nếu bạn thích kiểu nam chính an toàn, ấm áp như nắng sớm — "Đạo Tình" không dành cho bạn. Nhưng nếu bạn bị mê hoặc bởi thứ nguy hiểm, bởi cảm giác đứng bên bờ vực mà vẫn muốn nhìn xuống, thì Tề Mặc chính là cơn nghiện bạn đang tìm.

About the book

Quotes from this book

No quotes yet. / Chưa có trích dẫn.

Browse all quotes